Quán Gò Đi Lên (Truyện Dài)
Dễ đọc 4
Tính thực tiễn 5
Lối hành văn 4
Bắt mắt 0
Movies criteria 1 3.1
Movies criteria 2 3.3
Movies criteria 3 3.3
Movies criteria 4 3.2
Movies criteria 5 3.4
Summary rating from 44 user's marks. You can set own marks for this article - just click on stars above and press "Accept".
Accept
Summary 3.3 good

Quán Gò Đi Lên (Truyện Dài)

Thời tiết hôm nay thật là dễ chịu! Rất thích hợp để mang Quán Gò Đi Lên (Truyện Dài) ra nghiên cứu

Chuyện diễn ra ở quán Đo Đo, quán ăn do tác giả sáng lập để nhớ quê nhà, nơi có chợ Đo Đo - chỗ Quán Gò đi lên ấy, Tôi biết làm thế nào bây giờ?. Bởi thế, trong câu truyện tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm… Dẫu là câu chuyện ngập tràn nỗi nhớ, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui. Cuộc sống là một món quà cho ai thật sự quý trọng nó..

Quán Gò Đi Lên (Truyện Dài)

giá rượu, advantages of green, nghệ thuật thương thuyết, chính tả lớp 3 tuần 2, tam quốc diễn nghĩa bìa cứng, giải sách bài tập vật lý lớp 7, a mercy quotes, absalom absalom characters, archmage 5e,

Related posts

Xứ Đàng Trong Năm 1621

Xứ Đàng Trong Năm 1621

Xứ Đàng Trong Năm 1621Xứ Đàng Trong Năm

Thiền Tâm - Điều Kiện Thành Công

Thiền Tâm - Điều Kiện Thành Công

Thiền Tâm - Điều Kiện Thành CôngThiền tâm

Giáo Dục Kỹ Năng Sống Cho Trẻ - Những Câu Chuyện Hay - Biết Ơn

Giáo Dục Kỹ Năng Sống Cho Trẻ - Những Câu Chuyện Hay - Biết Ơn

Giáo Dục Kỹ Năng Sống Cho Trẻ -

Deluxe - Chuyên Đề Bất Động Sản Và Phong Cách Sống (Số 27)

Deluxe - Chuyên Đề Bất Động Sản Và Phong Cách Sống (Số 27)

Deluxe - Chuyên Đề Bất Động Sản Và

Vẫn Còn Kịp

Vẫn Còn Kịp

Vẫn Còn KịpThanh xuân rốt cuộc là gì?Thanh

Mẹ Kể Bé Nghe - Tập 1: Ếch Lên Cung Trăng

Mẹ Kể Bé Nghe - Tập 1: Ếch Lên Cung Trăng

Mẹ Kể Bé Nghe - Tập 1: Ếch

Những Bài Làm Văn Mẫu 5 - Tập 1

Những Bài Làm Văn Mẫu 5 - Tập 1

Những Bài Làm Văn Mẫu 5 - Tập

Conan Khoa Học - Nam Châm Và Những Điều Kì Thú

Conan Khoa Học - Nam Châm Và Những Điều Kì Thú

Conan Khoa Học - Nam Châm Và Những

Giải Bài Tập Tiếng Anh 8

Giải Bài Tập Tiếng Anh 8

Giải Bài Tập Tiếng Anh 8 Giải Bài

  1. Ky Chau

    Đây đúng là thứ mình tìm kím. Không nhạt như vé về tuổi thơ và Beto. Cái kết khiến mình lặng một hồi lâu.....

  2. Bíuuu

    Cách tác giả đặt tên quán là quán Đo Đo khiến người đọc không khỏi bật cười, tính cách nhân vật hài hước, hóm hỉnh với những nét tính cách đặc trưng, những phát ngôn gây cười. "Quán Gò đi lên" là một truyện ngắn vô cùng giản dị, mộc mạc từ lời văn, con chữ tới tình cảm mà Nguyễn Nhật Ánh muốn gửi gắm trong nó. Và sâu thẳm trong nó là một sự tự hào, một tình yêu tha thiết với quê hương của những người con xa xứ.. Quán Đo Đo ấy cũng kể biết bao câu chuyện về cuộc đời những con người gắn bó với nó như Cúc, như Lâm...

  3. Nấm Hương

    Các tình tiết nhẹ nhàng nhưng đây lôi cuốn, làm mình thấy ấm lòng khi đọc, như là được trở về với một thời tuổi trẻ vừa ngây ngô, bốc đồng, lại vừa giản dị và rất chân thành.. Nội dung truyện tuy chỉ xoay quanh không gian nhỏ hẹp là quán Đo Đo, xung quanh những con người mộc mạc, sống cuộc đời bình dân, giản dị nhưng để lại cho mình nhiêu ấn tượng và suy ngẫm: Lâm với mối tình ngây ngô tuổi mới lớn, sự ngây thơ và chất giọng đặc sệt người Quảng Nam của Cúc, Kim với ước mơ về tình yêu xa xôi nhưng lại không nhận ra người đó đang ở bên cạnh mình,... Truyện khắc họa những con người rất thực, rất gần với cuộc sống hàng ngày.

  4. Huỳnh Ngọc Thảo Ly

    Quán gò đi lên là một trong những truyện ngắn mình thích nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Những đoạn hội thoại trong truyện rất tự nhiên, thú vị và vô cùng hài hước. Đây cũng là điểm mình đánh giá cao nhất ở truyện. Mang đậm phong cách “Nguyễn Nhật Ánh” vui nhộn mà tình cảm; đọc truyện, ta có thể cười nghiêng ngả với những tình tiết khôi hài; lại có thể bùi ngùi xúc động với số phận và tình cảm của nhân vật. Không quá buồn như Mắt biếc hay Còn chút gì để nhớ; Quán gò đi lên được cộng hưởng giữa tiếng cười, một chút man mác buồn và yếu tố “Quảng Nam” càng làm cho truyện thêm thú vị hơn.. Yếu tố hài hước của truyện rất cao và được bộc lộ ngay từ những trang đầu tiền và đến tận gần cuối.

  5. Trần Thị Quế

    Sách đc bọc ni-lông chắc chắn, rất hài lòng với stuarybooks.com và sản phẩm.

  6. Oanh Còi

    Nội dung chỉ đơn thuần xoay quanh cảnh diễn ra hằng ngày của quán: khách kêu bán nem chả tré mà không ai hiểu, rồi tập tành tiếng Anh giao tiếp với Tây,... Truyện viết ngắn, hóm hỉnh với những câu đối thoại chân thật , mộc mạc không khỏi làm mình bật cười bởi những câu trả lời dí dỏm của Kim, Cúc, Cải, Lâm... Mỗi người có một số phận, một hoàn cảnh nhưng ở họ vẫn toát lên một sức sống mãnh liệt, một tình yêu vô bờ giữa những con người với nhau. Không biết cảm nhận của các bạn sau khi đọc ra sao nhưng mình thấy Quán Gò đi lên thật sự rất hay, rất vui. Mặc dù cá nhân mình đánh giá cuốn này không phải là cuốn xuất sắc nhất trong toàn bộ các tác phẩm của chú Ánh nhưng nó vẫn hấp dẫn bởi chính cái cách viết riêng: đó là viết về tuổi trẻ, tuổi học trò với rất nhiều suy nghĩ hoài bão được thể hiện qua những sự kiện rất đời thường.

  7. Lý Trúc Hoa

    Truyện của bác NNA lúc nào cung hay hết , chất lượng sách tốt , giao hàng nhanh , giá rẻ.

  8. tuetuevy

    Lâm- chàng thư sinh với tình cảm với Cúc ngây thơ vô số đã tạo nên nhiều tình huống dở khóc dở cười mà đến cuối vẫn gây tiếc nuối với tôi( tôi mong Lâm-Cúc thành đôi thật sự). Mọi người trong quán Đo Đo nào Cải, Lâm, Cúc, cô Thanh,.. Nói chung quy tác phẩm này của bác Ánh vẫn rất nhẹ nhàng, dí dỏm,không quá phức tạp cầu kỳ nhưng lại khiến ta nhớ, ta thương.. Kim với ước muốn lấy chồng Việt Kiều đổi đời đã mấy lần đám cưới hụt để cuối cùng lỡ bỏ qua ông Tiger-người hội tụ đủ tiêu chuẩn của Kim, tôi thật tiếc cho tình cảm của ông Tiger và cũng nhận ra rằng:" Đôi khi những người ta cần tìm lại ở bên ta rất gần" . Tôi được 1 người bạn cho mượn cuốn truyện này của bác Ánh, phải nói với tôi cuốn truyện này thật ấn tượng. và những người khách đặc biệt: bà Fanta, ông Tiger, ông Thịt luộc chấm muối tiêu đã tạo nên một cuốn truyện thật đặc biệt.

  9. Nông Thị Diệu Thảo

    Chất lượng sách tốt Đóng gói cẩn thận Màu sắc sách đẹp.

  10. Trần Thị Lan

    Đó là một quán mì Quảng. Không biết làm sao ông - người viết nên cuốn sách vui nhộn này lại hòa hợp vào thế giới tuổi thơ rất dễ dàng. Câu chuyện xoay quanh những chuyện thường ngày ở đó. Rất nhiều tình huống hài hước như là chuyện cái " bô " của Cúc, cái giọng nước mắm Nam Ô nguyên chất , . Có rất nhiều chuyện xảy ra nhưng cốt yếu nhất là chuyện tình giả của Lâm và Cúc. Các tình tiết rất dễ thương và vui nhộn. Cuốn sách nói về Quán " Quán Gò đi lên ". Có thể nói NNA là một nhà văn tuyệt vời.

  11. Lai Mỹ Thi

    Nhờ “Quán Gò đi lên” mình mới biết nước ta có một nơi tên là Đo Đo, vùng đất của những con người chân chất, hiền hậu, trọng tình nghĩa đến cho dù có xa quê vẫn luôn nhớ về. Cuộc đời chúng ta cũng gặp nhiều người, nhưng quan trọng là phải biết giữ những tình cảm ấy trong tim, như Cải, như Lệ, như Cúc…. Cốt truyện vẫn kiểu đơn giản, nhẹ nhàng như cũ nhưng đọc xong lại để lại một cái gì đó quyến luyến. Cái quán Đo Đo với nhiều dạng người cả chủ lẫn khách, ngỡ chỉ gặp nhau nhưng rồi lại gắn bó mãi trong tim không rời, tạo nên những dấu ấn khó phai trong cuộc đời mỗi nhân vật. Tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh quả nhiên trước nay chưa từng làm mình thất vọng.

  12. Trần Trân

    Chú có một cách rất hay là làm người ta cười giống như đọc một cuốn tiểu thuyết hài nhưng đồng thời tài tình ẩn dấu chút hoài niệm và một chút buồn mỗi lần đọc xong gấp sách. Truyện chú viết rất thật, bối cảnh cũng rất thật với những câu đùa và tình huống chú viết mình cười chảy nước mắt. Nhớ hồi lần đầu tiên mình mang cuốn sách về cho ba mẹ đọc cùng, ba mẹ mình vui hết biết. Dù mang một kết cục hơi buồn nhưng mà đây vẫn là một trong những cuốn sách mình thích nhất.. Vì là con xứ Quảng nên những gì được viết trong sách của chú đều đậm chất quê hương, từ giọng nói đến tập quán đến những món ăn trong quán đo đo..tất cả đều làm cả nhà mình gợi nhớ đến quê xưa.

  13. HOÀNG THỊ LỆ HẰNG

    Khi đọc xong quyển sách này tôi thấy một chút gì đó rất tiếc nuối cho các nhân vật và cả tôi.. truyện hay, vẫn là một kết thúc mở cho người đọc vô tư nghĩ ra.

  14. Ngọc Đăng

    Một cuốn sách tếu táo về một quán Quảng Nam thọt lõm giữa lòng Sài Gòn ồn ã, nơi những kỷ niệm về miền quê nghèo hiện về trong trẻo hơn bao giờ hết. Từ đó đã xảy ra bao tình huống dở khóc giữa các nhân viên trong con cái quán nhỏ. Từ câu chuyện về " Đo Đo đi xuống, Quán Gò đi lên" đến những tình cảm rung động đầu đời. Tất cả đã tạo nên cái chất rất riêng của chú Ánh. Nơi có người khách Quảng đi ăn không phải thèm ăn mà là thèm một giọng nói quen giữa miền tha hương la xạ.

  15. Phạm Nguyễn Bảo Trân

    Tác phẩm nào của bác Ánh cũng hay, nhưng đối với mình thì chắc cuốn này là vui và hay nhất mình từng đọc. Chân thật đến nỗi cứ như mình đang đứng đó và chứng kiến mọi sự việc xảy ra. Có nhiều tình tiết dở khóc dở cười khi có sự khác nhau giữa ngôn ngữ địa phương và thành phố làm mình không nhịn cười được, ngồi đọc mà cười một mình cứ sợ người ta bảo mình bị tự kỷ luôn ấy. Câu từ rất giản dị và gần gũi, đọc đến đâu là khung cảnh hiện ra đến đó. Truyện của bác Ánh luôn có những tình cảm hồn nhiên, trong sáng, nhưng chưa bao giờ là trọn vẹn, khiến cho mình cảm thấy có chút buồn và tiếc. Nhưng để một kết thúc mở như thế mới để lại một cái gì đó vương vấn cho người đọc. Khi đóng cuốn sách lại, trong mình bỗng có cảm giác tiếc nuối, buồn cho Kim, buồn cho Lâm, và cả buồn cho Cải. Thật sự sách của bác Ánh là số 1..

  16. Tài

    Câu chuyện giữa Lâm và Cúc bao phủ gần toàn bộ nội dung nhưng để lại một cái kết buồn với sự chia xa - điều dễ thấy trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Lâm cố gắng đèn sách ôn thi để đậu Đại học, Cúc không ngại mưa nắng để phụ giúp gia đình và không để tình cảm xao nhãng bản thân. Truyện không nhuốm màu yêu đương, các nhân vật dẫu thích và có tình cảm với nhau nhưng trên hết - họ ý thức được tương lai và cuộc sống mai sau của mình. Truyện "Quán Gò đi lên" nói về những cung bậc cảm xúc khác nhau của những con người khác nhau: từ giới tình, tuổi tác đến hoàn cảnh sống. Mỗi nhân vật đều góp phần làm tác phẩm thêm thú vị.. Lâm - nhân vật chính của truyện đã có những thay đổi về tình cảm cũng như hành vi trước và sau khi nhận ra mình có tình cảm với Cúc. Truyện có nhiều nhân vật nhưng mỗi người đều có tính cách riêng, không ai bị hòa trộn hay mờ nhạt trước nhân vật khác. Cúc xuất thân nghèo khó, lại khờ khệch khiến Lâm bao lần dở khóc dở cười, song ở Cúc vẫn có cái gì đó rất trong trẻo và đáng thương.

  17. Thiên Thư

    Cảm ơn chú Ánh đã viết nên những trang sách tuyệt. Thân.. Mình thích cái sự hồn nhiên, những cảm xúc chân thật của các nhân vật. Tình cảm của lứa tuổi mới lớn vừa chớm nở nhưng cũng thật dây mơ rễ má, với cách viết nhẹ nhàng, mộc mạc chú Ánh đã để các nhân vật như tự diễn, không ai bị đọc giả gét cả. Câu chuyện kể về các cô cậu trong quán đo đo. Tuy mơ hồ và lưng chừng nhưng nó khiến mình an tâm. Mình đã đọc Quán Gò đi lên từ rất lâu rồi. Mình thích cái cách kể của chú Ánh, và cả cái kết thúc mở nữa.

  18. Nguyễn Đình Hương Giang

    Văn phong đơn giản, hài hước. Chưa bao giờ thất vọng với những tác phẩm của bác Nguyễn Nhật Ánh. Quyển sách không chỉ đơn thuần là kể lại 1 câu chuyện, mà còn lồng ghép những thông điệp sâu sắc của chính tác giả muốn gửi gắm đến người đọc: Tình yêu quê hương, cội nguồn, cố hương của những người con xứ Quảng. Câu chuyện hết sức gần gũi, mộc mạc và đậm chất "Nguyễn Nhật Ánh" những năm 90. Nhưng sau khi đọc sách mình đã biết nguồn gốc của nhan đề. Mỗi nhân vật đều là một sắc màu riêng của quán Đo Đo, không thể thiếu người này người kia được: Cúc với giọng Quảng Nam "nước mắm Nam Ô nguyên chất", Lâm "sinh viên hụt trí thức", Cải thương mẹ, hiền lành trầm tính, rồi những Kim, Lan...với những tình huống dở khóc dở cười hằng ngày gây cho mình nhiều tiếng cười. Lúc đầu mình cũng không hiểu nhan đề "Quán Gò Đi Lên" là gì. Tính cách những nhân vật trong quán Đo Đo được bác xây dựng vừa bình dị, vui nhộn, cá tính vừa thân thiện, gần gũi với thế hệ thanh niên ngày ấy: Hiền lành, chất phát, chịu khó. Bối cảnh câu chuyện chỉ gói gọn trong quán Đo Đo với những tình huống thường ngày xoay quanh các cô cậu thanh niên làm việc trong quán. Tình yêu ngây ngô tuổi mói lớn. Mình cũng biết thêm một số kiến thức về văn hóa của Quảng Nam như ăn bánh bèo bằng cái siêu đao... Tình thân thiết đùm bọc lẫn nhau của những thanh niên xa xứ lưu lạc xứ người vì miếng cơm manh áo...

  19. Vinh Khánh Pha

    Nỗi lòng của một người con xa quê, tất cả được đúc kết trong từng câu chữ, gợi lên trong lòng độc giả những cảm xúc nôn nao khó tả. và với quán Đo Đo để thể hiện nỗi niềm nhớ nhà, nhớ quê hương da diết của mình. Câu chuyện nói về một quán ăn giản dị đậm chất quê hương Quảng Nam giữa lòng Sài Gòn đô hội, với cái tên cũng chất phác không kém - Quán ăn Đo Đo. Vẫn một Nguyễn Nhật Ánh ấy, vẫn một ngòi bút hài hước nhưng sâu sắc ấy, vẫn là nỗi niềm hướng về nguồn cội, về ấu thơ (làng Đo Đo gắn liền với tuổi thơ của ông), độc giả sẽ không bao giờ phải cảm thấy thất vọng hay hụt hẫng mỗi khi đọc những tác phẩm của ông.. Nguyễn Nhật Ánh đã mượn những nhân vật trong câu chuyện, với Lâm, với Cúc, với Cải...

  20. Trương

    Xả stress cực tốt. stuarybooks.com giao hàng nhanh gọn lẹ, đóng gói tỉ mẩn, hơi bị ưng luôn. Cám ơn stuarybooks.com!. Đọc quán gò thấy gần gũi mà hài hước dã man. Đọc truyện chú Nguyễn Nhật Ánh bao giờ cũng thấy nhẹ nhàng, rất hợp với gu của mình.

  21. Lê Quang Phúc

    Sách bao rất đẹp và cẩn thận Mình rất thích nó! Cảm ơn stuarybooks.com!!!.

  22. duyên ngọc lữ

    Hi vọng bác Ánh cũng sẽ ra nhiều tác phẩm đầy ý nghĩa như vậy. stuarybooks.com luôn bao sách đẹp cho mình nè.. Đọc mà thấy ấm lòng lắm khi mình cũng là một người con xứ quảng đang xa quê. Một câu chuyện dễ thương về quán ăn của Quảng Nam, với những tình hướng dở khóc dở cười về những nhân vật trong truyện, những giọng nói đầy chất Quảng không thể pha lẫn vào đâu, cùng những tình cảm trong sáng của những bạn trẻ trong câu chuyện. Thêm điểm cộng nữa càng tái bản thì bìa sách càng đẹp.

  23. Trần Ngọc

    :). Sau những bộn bề cuộc sống, đọc một quyển sách với lối viết đơn giản mà đầy tình cảm là cách thư giãn tuyệt vời.

  24. Võ Thu Mỹ

    Truyện viết về những bạn trẻ làm việc trong một quán ăn ở Xì Gòn..nội dung không được hấp dẫn lắm.

  25. Trần Lê Ngân Giang

    Mình đã đọc nhiều truyện của Nguyễn Nhật Ánh rồi và thực sự Quán Gò Đi Lên là một trong những truyện hay nhất mình đọc :3 Hi vọng Nguyễn Nhật Ánh sẽ sáng tác thêm nhiều truyện mới. Truyện Quán Gò Đi Lên của Nguyễn Nhật Ánh thực sự rất hay...

  26. Huỳnh Ngọc Thảo Ly

    Yếu tố hài hước của truyện rất cao và được bộc lộ ngay từ những trang đầu tiền và đến tận gần cuối. Đây cũng là điểm mình đánh giá cao nhất ở truyện. Mang đậm phong cách “Nguyễn Nhật Ánh” vui nhộn mà tình cảm; đọc truyện, ta có thể cười nghiêng ngả với những tình tiết khôi hài; lại có thể bùi ngùi xúc động với số phận và tình cảm của nhân vật. Không quá buồn như Mắt biếc hay Còn chút gì để nhớ; Quán gò đi lên được cộng hưởng giữa tiếng cười, một chút man mác buồn và yếu tố “Quảng Nam” càng làm cho truyện thêm thú vị hơn.. Quán gò đi lên là một trong những truyện ngắn mình thích nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Những đoạn hội thoại trong truyện rất tự nhiên, thú vị và vô cùng hài hước.

  27. Gilbert Claire

    Bìa truyện khá đẹp, nội dung phong phú, cái kết hơi buồn một chút !.

  28. Nhi Võ Nguyễn Thảo

    Tuyệt vời của tuyệt vời. không từ ngữ nào có thể diễn tả hết.

  29. Tử Nghi

    Có thể nói nhìn lại sẽ có chút tiếc nuối và đau lòng lẫn khắc khoải cho các bạn và cho chính mình. Nhưng chẳng phải sống là sẽ như thế hay sao. Không phải tất cả nhưng đủ để mình sống lại và trải nghiệm thêm thời thiếu niên. Không chỉ phù hợp với tuổi thiếu niên mà còn đáng cho người trưởng thành đọc.. Không nơi nào có thể tìm thấy tuổi mới lớn ngoại trừ truyện của Nhật Ánh mà "Quán gò đi lên" là một ví dụ. Những xung đột, mâu thuẫn và những vấn đề cùng với suy nghĩ của các bạn trẻ hiện lên mộc mạc trong truyện này.

  30. phạm nguyễn bảo my

    truyện rất hay, và còn ý nghĩa nữa cám ơn nhiều!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!.

  31. Nguyen Ngoc Hoa Phuong

    Lại đọc lại cười ngặt nghẽo như ngày nào dù nay nó đã gần 30t... Chẳng cần cốt truyện đặc sắc chẳng cần văn vẻ hoa mỹ chỉ cần 1 chút mộc mạc đơn sơ rất Nguyễn Nhật Ánh, Quán gò đi lên đã khiến nó không thể ngừng lật đến trang tiếp theo. Làm nó thấy vẫn còn chút hy vọng tươi đẹp vào cái guồng quay điên cuồng với quá nhiều xấu xa ngoài kia... Cảm ơn bác Ánh. hôm nay nó đã mua đc cuốn truyện. Lâu lắm rồi, lúc đó là cái tháng thứ 2 nó đặt chân lên sài gòn. Trong cái nhà trọ thứ 2, nó thấy cuốn truyện đó. Mong chúng ta mãi là những đứa trẻ..... Nó mượn đọc rồi cười ngặt nghẽo. Nhưng nó chỉ đọc đc 1 lúc rồi phải trả. 7 năm hơn rồi...

  32. Hien Nguyen

    Nơi đấy ta thấy sự ngây ngô hồn nhiên của Cúc, tình yêu thật thà của Lâm, sự tiếu lâm của cải,... Nơi đó ta thấy được hoàn cảnh của từng nhân viên một trong quán và cả bà chủ. Nguyễn Nhật Ánh mô đem lại cho từng nhân vật từng tính cách, hoàn cảnh cũng như cách ăn nói đặc biệt và liên kết họ lại với nhau bằng các mối quan hệ chị em cũng như bạn bè cũng như tình cảm trai gái. Quán Gò đi lên là một tác phẩm khá hay khi đưa ta đến một quán ăn xứ Quảng nhỏ giữa lòng Sài Gòn nhộn nhịp và đầy bụi. cùng với một vài vị khách đặc biệt mà tạo ra những mẫu chuyện vô cùng hài hước, ở trong đấy biết đâu có ai vô tình tìm thấy một vài khờ dại của mình thòi non trẻ,....

  33. Bảo Quyên

    Các ngôn ngữ lời thoại rất gần với con người xứ Quảng. Chú rất tâm lý và cũng rất "trẻ con" nữa.. Mê chú Nguyễn Nhật Ánh từ lúc nhỏ tới giờ. Từ việc nhầm lẫn trong ngôn ngữ tạo nên những tình huống chết người vì cười. Truyện hài và hấp dẫn lắm. Truyện của chú dường như không bao giờ ngừng cuốn hút thiếu nhi vậy. Cuốn sách này cũng vậy. Chú viết truyện hay mà gần gũi quá. Mình lại cùng quê với chú nên thường thấy giọng văn của chú là lại nhớ tới quê hương.

  34. Trần Thị Thùy Trang

    Tuổi thơ không mấy dữ dội của tôi đã được lấp đầy bởi những câu chuyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Cuốn sách giúp tôi giải tỏa stress sau những ngày làm việc vất vả. Câu chuyện về cuộc sống của những người con xa xứ qua cách kể của nhà văn thật vui, hài hước nhưng đầy sâu sắc, thấm đẫm tình người . Giúp tôi hiểu hơn cái tình của những người con xa xứ. Cảm giác cười thật sản khoái , đọc xong muốn đọc lại lần nữa thì bạn biết nó hay đến như thế nào.

  35. Bùi Thị Thu Lành

    stuarybooks.com giao hàng nhanh,mới đặt chủ nhật mà thứ 2 đã có hàng :)).

  36. Phi Phụng

    Phải nói là tôi đã quyết định nhanh chóng mua hẳn vài cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh, bởi tôi từng nghe ai đó bình luận rằng khi không biết nên đọc gì hay ho một chút thì cứ gom vài cuốn của bác Ánh (điều này thì quá đúng rồi). Nội dung hay khỏi phải bàn. Chỉ với chất liệu bình dân là những câu chuyện xảy ra xung quanh trong cuộc sống mà qua ngòi bút tác giả nó trở nên gần gũi dí dỏm và vô cùng sống động.. Đợt tôi mua cuốn này là thời kì giảm giá thường xuyên của stuarybooks.com ( lúc tôi mua được giảm hẳn 50%).

  37. phan thị vân trang

    Dường như bác Ánh đang cho chúng ta thấy một tài năng không giới hạn của bác. Phút cuối nhân vật Hường hơi mờ một chút vì bác Ánh không nhắc đến. Bạn nào đọc tác phẩm này rồi, nhất định cũng sẽ nghĩ như mình. Rất ấn tượng với tác phẩm này.. Bằng cách miêu tả hài hước, cách ví von sáng tạo, điển hình là câu: “Cúc thương Lâm bằng cái bánh lận”, nghe rất hay và vui tai. Lần này cũng nhiều nhân vật hơn những tác phẩm trước, tuy nhiên mỗi nhân vật đều có tính cách riêng, không ai giống ai. Cuốn sách này là một “nhân tố” giúp bác Ánh ngày càng tỏa sáng.

  38. Nguyễn Thanh Trang

    Bối cảnh trong truyện khá xưa nhưng đó cũng là một dấu ấn đặc biệt cho tác phẩm. Không kém phần lôi cuốn và hấp dẫn. Truyện rất hóm hỉnh, vui nhộn nhưng cũng k thiếu tình cảm, rất hồn nhiên và vui tươi. Quán gò đi lên là một câu chuyện mang nét về xứ Quảng - quê hương của tác giả. Quán gò đi lên quả thật là một câu chuyện rất đáng để sở hữu và nghiền ngẫm mỗi khi rãnh rỗi để giải trí.. Đọc Quán gò đi lên tôi thật sự không thể nào nhịn được cười.

  39. Tài Tài

    Mỗi nhân vật đều góp phần làm tác phẩm thêm thú vị.. Câu chuyện giữa Lâm và Cúc bao phủ gần toàn bộ nội dung nhưng để lại một cái kết buồn với sự chia xa - điều dễ thấy trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Lâm - nhân vật chính của truyện đã có những thay đổi về tình cảm cũng như hành vi trước và sau khi nhận ra mình có tình cảm với Cúc. Lâm cố gắng đèn sách ôn thi để đậu Đại học, Cúc không ngại mưa nắng để phụ giúp gia đình và không để tình cảm xao nhãng bản thân. Truyện "Quán Gò đi lên" nói về những cung bậc cảm xúc khác nhau của những con người khác nhau: từ giới tình, tuổi tác đến hoàn cảnh sống. Truyện có nhiều nhân vật nhưng mỗi người đều có tính cách riêng, không ai bị hòa trộn hay mờ nhạt trước nhân vật khác. Cúc xuất thân nghèo khó, lại khờ khệch khiến Lâm bao lần dở khóc dở cười, song ở Cúc vẫn có cái gì đó rất trong trẻo và đáng thương. Truyện không nhuốm màu yêu đương, các nhân vật dẫu thích và có tình cảm với nhau nhưng trên hết - họ ý thức được tương lai và cuộc sống mai sau của mình.

  40. Minh Phương

    Cúc hồn nhiên, dễ thương, dễ mến... Quyển này mình đánh giá cũng ok, mang đậm nét Nguyễn Nhật Ánh, nhưng vẫn có nhiều quyển của bác hay hơn.. Bìa sách màu cũng tạm được à, có phần hơi xấu hơn bản cũ nữa. làm Lâm thay đổi suy nghĩ của mình nhiều. Về mặt hình thức, sách được stuarybooks.com bảo quản kĩ, khi vận chuyển không bị cong góc như mình lo. Bên trong truyện nếu có thêm vài hình minh họa nữa thì sẽ đẹp và thu hút hơn. Về cốt truyện, truyện này của bác Nguyễn Nhật Ánh miêu tả những thay đổi của Lâm sau khi gặp gỡ và làm quen Cúc.

  41. Nguyen Vy

    Nơi đó ta thấy được hoàn cảnh của từng nhân viên một trong quán và cả bà chủ. cùng với một vài vị khách đặc biệt mà tạo ra những mẫu chuyện vô cùng hài hước. Quán Gò đi lên là một tác phẩm khá hay khi đưa ta đến một quán ăn xứ Quảng nhỏ giữa lòng Sài Gòn nhộn nhịp. Nguyễn Nhật Ánh đem lại cho từng nhân vật từng tính cách, hoàn cảnh cũng như cách ăn nói đặc biệt và liên kết họ lại với nhau bằng các mối quan hệ chị em cũng như bạn bè; tình cảm trai gái. Nơi đấy ta thấy sự ngây ngô hồn nhiên của Cúc, tình yêu thật thà của Lâm, sự tiếu lâm của cải,...

  42. Lê Ngọc An

    stuarybooks.com giao hàng nhanh sẽ ủng hộ stuarybooks.com nhiều hơn .!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!. Sách đẹp . Bìa ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên .

  43. Hoàng Hà

    Thật sự,trong tất cả những quyển sách của tác giả Nguyễn Nhật Ánh mà tôi đã từng đọc,tôi thấy quyển sách''Quán gò đi lên'' hay theo 1 cách rất riêng và độc đáo.Ngôn ngữ rất mộc mạc và có tính hài hước,đã bao lần đọc mà tôi không thể không phá lên cười,cười rất thoải mái.Nào đâu cái giọng''nước mắm Nam Ô nguyên chất'' của Cúc(nhân vật đến từ Quảng Nam-quê hương thân thiết của ông) lại gây nhiều tiếng cười đến thế,tính cách của các nhân vật cũng rất trong sáng và hồn nhiên.Đây thực sự là 1 quyển sách rất hay.Tuy nhiên tôi mong rằng câu chuyện có 1 kết thúc rõ ràng hơn,đọc xong mà tôi ngỡ ngàng không hiểu câu chuyện sẽ như thế nào?Có thể đó là ý đồ của tác giả cho 1 cái kết mở.Mong rằng Nguyễn Nhật Ánh sẽ tiếp tục viết những quyển sách hay hơn nữa..

  44. Lalani

    Văn phong của tác giả nguyễn nhật ánh luôn là vậy, luôn thực tế, nhưng đời thường và gần gũi, phản ánh những mảnh ghép trong cuộc sống chúng ta. Cuốn sách Quán gò đi lên của bác ánh cũng không ngoại lệ. Chất văn miêu tả vô cùng thú vị, hài hước. Mình cực kì ghét mì quảng vì những ấn tượng không tốt nhưng mà đọc xong cuốn này thì mình thay đổi hoàn toàn, có chút gì dễ chịu hơn khi nghĩ về món ăn đó. sách không hay bằng nhiều cuốn khác vì nội dung không nổi bật lắm nhưng cũng không dứt ra được khỏi sách..

  45. Truyện cực kì hay. Sách tốt, bìa đẹp, stuarybooks.com giao hàng nhanh. Mọi người nên mua.

  46. Minh Ngọc

    Những nhân vật có một không hai, và không gian quán Đo Đo cũng vậy. Đọc những trang văn của ông, dù chưa thực sự xa quê nhưng tôi đã rất xúc động, có lẽ nhà văn thực sự thành công khi đã chuyển tải được những gì hồn hậu, đáng yêu, tinh tế mà man mác nỗi niềm qua những con người trong tác phẩm, để rồi người đọc thấy chính mình trong đó, đồng cảm và yêu hơn những tác phẩm của ông.. sau này. Câu cuối của truyện dài này có lẽ là điểm ấn tượng mạnh nhất mà khi đọc xong tôi vẫn nghĩ về cuộc đời của các nhân vật, và tưởng tượng về tương lai của những Lâm, Cúc, Cải, Kim , Lệ... Là người Huế, vừa đọc những dòng thoại đậm chất miền Trung mà tác giả viết cho Cúc, cho Hường, cho những thực khách xứ Quảng, tôi vừa nhẩm theo, bật cười. Không ngoa khi nói rằng, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn của nỗi nhớ, tuổi trẻ và tình cảm hồn hậu. Có cái gì đó thật sâu lắng, chân chất, thật thà từ những số phận nhân vật nằm trong trang văn toát lên.

  47. Hạnh Chan

    Một quán ăn nhỏ bé giữa lòng thành phố Sài Gòn luôn nhộn nhịp tưạ như một bến đỗ bình yên, tránh xa những cái xô bồ, mệt mỏi của thành phố năng động. Một quán ăn mà người phục vụ là những cô bé, cậu bé tính cách khác nhau, hoàn cảnh gia đình khác nhau, nhưng khi ở bên nhau lại tạo ra một không khí vui vẻ, gần gũi. Một cuốn sách thú vị nhưng vẫn tràn đầy ý nghĩa- một phong cách văn chương không lẫn đâu được của bác Ánh.. Một quán ăn giản dị, mộc mạc nhưng chất chứa bao nhiêu niềm vui, những kỉ niệm và câu chuyện thú vị, những tình huống đáng yêu dở khóc dở cười.

  48. Mi Nguyen

    Nhiều khi rất lắng đọng . Cảm ơn bác Ánh vì đã mang những thứ hết sức đời thường đến với độc giả qua các tác phẩm.. Câu chuyện hết sức giản dị , ngôn từ mộc mạc, gần gũi, dễ thương. Nhiều tình tiết hài hước thú vị. Chuyện đời thường của mỗi nhân vật có đủ cảm xúc đắng cay ngọt bùi. Nên mình thấy giống như mình cũng đang sống trong câu chuyện đó vậy. xoay quanh các nhân vật tại Quán Đo Đo. Những tiếng cười nhẹ nhàng . Nguyễn Nhật Ánh viết truyện giống như những câu chuyện hàng ngày đang xảy ra trước mắt bác vậy.

  49. Phạm Thanh Hằng

    Cú Ánh rất khéo léo trong việc lồng ghép những hình ảnh hài hước, câu chữ hóm hỉnh trong câu chuyện của nào là ông Tiger rồi bà Fanta. Bên cạnh đó, bộ truyện ngắn được tái bản lần này rất chất lượng, giấy xốp giày hơn, bìa gập chống quăn mép, bìa truyện cũng được vẽ lai toàn bộ tạo sự mới mẻ. Chắc hẳn các bạn độc giả trung thành của chú cũng dễ dàng nhận ra điều này. "Quán gò đi lên" là câu chuyện nhẹ nhàng, với tuýp nhân vật quen thuộc, anh chàng thư sinh Lâm rồi cô chị cô em Cúc, Cải, cô Thanh. Những người dân lao động bình dị đến từ nhiều miền khác nhau cùng tụ họp ở Sài Gòn hoa lệ để mưu sinh. Tuy nhiên, vì là giấy xốp nên rất dễ ngả màu, khó bảo quản.. Những câu chuyện của chú Ánh lúc nào cũng xuất hiện thấp thoáng bóng dáng của ngôi làng Đo Đo quen thuộc.

  50. Hồ Quế Anh

    nhà mk ở ngoại ô nên mua sách rất khó, mua sách ở stuarybooks.com giao hàng nhanh, gói cẩn thận, tiền ship rẻ nên mk sẽ còn ủng hộ stuarybooks.com dài dài.

  51. Cong Dylan

    Câu chuyện đời sống trong 1 quán ăn hài hước, vui vẻ và cũng gần gũi thân thương..

  52. TRẦN UYÊN

    Chúng đối với nhau bằng tình cảm chân thành, quan tâm và yêu thương dù mỗi đứa mỗi tính cách, mỗi hoàn cảnh gia đình khác nhau, đã tạo ra một không khí gẫn gũi vui vẻ, tràn ngập tiếng cười mà xa thì thấy nhớ. Ông Tiger, bà Fanta, ông Thịt Luộc Muối Tiêu là những nhân vật với những cái tên gắn liền với những thói quen của những vị khách, những nhân vật rất đời thường, rất gần gũi và là những nhân vật đặc biệt chỉ có thể bắt gặp trong truyện của Nhuyễn Nhật Ánh ^_^. Đo Đo - một quán ăn nhỏ, là nơi làm việc của tụi nhóc: con Kim, thằng Cải, thằng Lâm, con Cúc, con Lan, con Lệ...và cũng chính là ngôi nhà thứ hai trong lòng của mỗi đứa.

  53. Lương Nguyễn Đắc Thụy

    Cách xây dựng hình tượng nhân vật và biểu lộ cảm xúc của tác giả quá độc đáo. Đọc tác phẩm này của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, tôi thật sự không thể nhịn được cười. Sự ngờ nghệch đến hài hước của nhân vật nữ chính cũng như tình yêu mãnh liệt của nhân vật nam chính thật sự làm tôi vừa cười vừa ngưỡng mộ.Liệu cuộc sống bây giờ có còn những con người như vậy, những tình yêu như vậy.Hơn nữa, khi tái bản,bìa sách cũng đã được làm mới. Cuốn sách này xứng đáng với đồng tiền tôi bỏ ra..

  54. Hạnh Chan

    Một quán ăn mà người phục vụ là những cô bé, cậu bé tính cách khác nhau, hoàn cảnh gia đình khác nhau, nhưng khi ở bên nhau lại tạo ra một không khí vui vẻ, gần gũi. Một quán ăn giản dị, mộc mạc nhưng chất chứa bao nhiêu niềm vui, những kỉ niệm và câu chuyện thú vị, những tình huống đáng yêu dở khóc dở cười. Một quán ăn nhỏ bé giữa lòng thành phố Sài Gòn luôn nhộn nhịp tưạ như một bến đỗ bình yên, tránh xa những cái xô bồ, mệt mỏi của thành phố năng động. Một cuốn sách thú vị nhưng vẫn tràn đầy ý nghĩa- một phong cách văn chương không lẫn đâu được của bác Ánh..

  55. Kim Kha

    Truyện dài Quán Gò đi lên là một câu chuyện gắn liền với tôi từ tuổi thơ cho đến bây giờ. Mua được sách và sỡ hữu nó là ước mơ từ nhỏ của tôi và giờ tôi đã bổ sung được vào bộ sưu tập truyện dài Nguyễn Nhật Ánh cuả mình: Quán Gò đi lên. Cho dù ở độ tuổi nào, cảm nhận về truyện vẫn không thay đổi, tình cảm mới lớn rất trong sáng và dễ thương. Từng nhân vật trong truyện đều có màu sắc riêng của mình, hỷ nộ ái ố đều được khắc họa sinh động và chân thật.

  56. Trần Thị Hồng Hạnh

    Bên cạnh đó, tình yêu tuổi thanh thiếu niên cũng được nhà văn Nguyễn Nhật Ánh khai thác một cách nhẹ nhàng mà tinh tế. Những rung động chớm nở, những cảm xúc hờn ghen vu vơ ... Ở quyển sách này mình vẫn mong có một cái kết có hậu hơn thế.. chính là gia vị không thể thiếu trong các quyển sách của bác Ánh. Những câu nói rặc chất Quảng góp phần mang lại tiếng cười cho người đọc, giọng văn rất ư là hài hước. Nội dung sách xoay quanh cuộc sống thường nhật ở quán Đo Đo. Quán gò đi lên cũng không phải là một ngoại lệ. Nơi ấy có những con người trẻ tuổi với biết bao mơ ước ở cuộc sống.

  57. Ngọc

    Tình tiết rất dễ thương và hài hước, dí dỏm, cả mấy đoạn mình đọc mà cười chảy nước mắt. Giọng văn trong trẻo, trôi chảy, mượt mà. Những người con của đất mẹ xứ Quảng đáng yêu, thương yêu, đùm bọc, che chở nhau ở đất khách, thật sự mang trong mình một màu sắc mới, không uổng tiền khi đặt niềm tin vào nó đâu.. - Quán gò đi lên có bìa mới nhìn khá bắt mắt và dễ chịu, không chói như mấy cuốn xuất bản trước đây. Tên nhân vật, tính cách dễ nhớ, đơn giản, không khiến người đọc rối rắm.

  58. Tường Vân

    Với chất giọng "nước mắm nam ô nguyên chất " của Cúc , sự ngây ngô đến đáng yêu của Lan , Cải , Lâm,... câu chuyện kể về những người trẻ tuổi làm việc trong một quán bán món ăn quảng Nam và trong đó chỉ có 1 người quảng nam duy nhất -Cúc . Cùng đó là tình yêu đơn phương của Lâm dành cho Cúc , tuy không thành đôi nhưng họ cũng vẫn là những người bạn tốt của nhau.. nếu còn chút gì để nhớ khiến tôi buồn và tiếc nuối thì quán đo đi lên khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu và vui. bác ánh đã mang lại rất nhiều tình huống thú vị và buồn cười.

  59. phùng khánh linh

    Cảm ơn stuarybooks.com đã có thật nhiều nhiều những tác phẩm đáng đọc của ông!. Kiểu, nó giống cảm xúc của Lâm ở cuối truyện, một cảm xúc nhuốm màu hoài niệm! Thật không gì thích bằng việc cầm 1 quyển sách của NNA trong tay mà háo hức chờ đợi những câu truyện từ ông. Lúc thì cười ngặt nghẽo, lúc thì buồn thật buồn( đoạn khi Lâm đỗ đại học quay về quán Đo Đo, biết Cúc trở về quê luôn vì cha mất...), và cuối cùng là một cảm xúc miên man. Chắc hẳn quán Đo Đo sẽ chẳng là quán Đo Đo nữa nếu không có những đứa trẻ vô tư lự đó. Câu chuyện đơn giản, đối thoại giản dị mà chan chứa tình cảm. Truyện thật hóm hỉnh với những câu đối thoại chân thành mộc mạc của Cúc, Kim, Lâm, Cải...

  60. Cindy

    Bên cạnh đó, những tình huống dở khóc dở cười hằng ngày, những tình cảm gắn bó đặc biệt và cả những vị khách đặt biệt lui tới quán,... "Quán Gò đi lên" đưa ta đến một quán ăn mộc mạc giữa lòng Sài Gòn xô bồ, nhộn nhịp, nơi xảy ra những câu chuyện thú vị xoay quanh cuộc sống của các cô, cậu bé phục vụ quán với hoàn cảnh, tính cách khác nhau. đã tạo nên một cuốn sách thú vị, dí dỏm nhưng không kém phần ý nghĩa.. Đây là một trong những tác phẩm mình yêu thích nhất của Nguyễn Nhật Ánh.

  61. Mi Nguyen

    Câu chuyện hết sức giản dị , ngôn từ mộc mạc, gần gũi, dễ thương. Chuyện đời thường của mỗi nhân vật có đủ cảm xúc đắng cay ngọt bùi. Nguyễn Nhật Ánh viết truyện giống như những câu chuyện hàng ngày đang xảy ra trước mắt bác vậy. Nhiều khi rất lắng đọng . Nhiều tình tiết hài hước thú vị. Cảm ơn bác Ánh vì đã mang những thứ hết sức đời thường đến với độc giả qua các tác phẩm.. Những tiếng cười nhẹ nhàng . Nên mình thấy giống như mình cũng đang sống trong câu chuyện đó vậy. xoay quanh các nhân vật tại Quán Đo Đo.

  62. Trần Thị Lan

    Không biết làm sao ông - người viết nên cuốn sách vui nhộn này lại hòa hợp vào thế giới tuổi thơ rất dễ dàng. Câu chuyện xoay quanh những chuyện thường ngày ở đó. Đó là một quán mì Quảng. Có rất nhiều chuyện xảy ra nhưng cốt yếu nhất là chuyện tình giả của Lâm và Cúc. Có thể nói NNA là một nhà văn tuyệt vời. Rất nhiều tình huống hài hước như là chuyện cái " bô " của Cúc, cái giọng nước mắm Nam Ô nguyên chất , . Các tình tiết rất dễ thương và vui nhộn. Cuốn sách nói về Quán " Quán Gò đi lên ".

  63. Suri Nguyễn

    Mình rất yêu tích những quyển sách do chú Nguyễn Nhật Ánh sáng tác, với lối viết hồn nhiên, mộc mạc trong đời sống, và gần gũi với những đứa bé thời học sinh, cái thời cắp sách đến trường, đặc biệt trong quyển quán gò đi lên.Chuyện diễn ra ở quán Đo Đo, quán ăn do tác giả sáng lập để nhớ quê nhà, nơi có chợ Đo Đo - chỗ Quán Gò đi lên ấy. Bởi thế, trong câu truyện tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm… Dẫu là câu chuyện ngập tràn nỗi nhớ, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui..

  64. Trần Bảo My

    Truyện hay lắm mình rất thích Sách bao rất đẹp và cẩn thậm.

  65. Trương Đỗ Khánh Linh

    Lần đầu đọc truyện của Nguyễn Nhật Ánh. Nói tóm lại đây là một quyển sách hay!. Văn phong giản dị dễ hiểu, rất dễ đọc. Phải nói cực kì dễ thương và hài hước. Đọc truyện mà mình có cảm giác như đang xem hài vậy, cười sặc sụa luôn.

  66. Nguyễn Huỳnh Minh Phúc

    Không như đa phần tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh, Quán gò đi lên là một câu chuyện vui nhiều hơn là buồn. Câu chuyện đưa ta đến một quán ăn của những người con xa quê, những con người xứ Quảng... Từ đó, những phương diện hài hước được khai thác triệt để, khiến người đọc không thể không lật giở những trang sách tiếp theo. Tuy nhiên, truyện vẫn đượm buồn, nỗi buồn của tình yêu. không chỉ có Quảng Nam-quê hương tác giả mà còn là Quảng Đông, Quảng Tây...Rồi khách cũng là người tứ xứ... Nỗi buồn quen thuộc rất Nguyễn Nhật Ánh. Đọc mấy lần mà vẫn thấy hay (y).

  67. Nguyen Bik

    Noi dung sach de thuong thich hop voi lua tuoi thanh thieu nien va ca nguoi lon. Sach dep, giao hang nhanh.

  68. Mai Phước Lộc

    Nguyễn Nhật Ánh đã đưa độc giả nhập vai vào từng người trong đó để hiểu họ là ai, họ nghĩ gì - đây là điều làm tôi thán phục. Kết truyện khiến tôi buồn và day dứt, cảm giác như một quãng đời đẹp và ý nghĩa của mình cũng vừa mất đi.. Đã từng đọc rất nhiều truyện của Nguyễn Nhật Ánh nhưng cho tới giờ, “Quán Gò đi lên” vẫn là truyện tôi yêu thích nhất. Các tuyến nhân vật được hình thành chặt chẽ, logic, ai cũng có thân phận và tính cách riêng, ai cũng có cảm xúc và cuộc đời riêng. Nội dung và kết cấu của tác phẩm khiến tôi cảm thấy nó gần giống một cuốn tiểu thuyết văn học.

  69. Đào Quyên

    Câu chuyện của những đứa trẻ làm viec tại một quán ăn Quảng Nam, vượt qua những khó khăn về sự khác biệt ngôn ngữ, kẻ nam, người trung, cả những tình huống dở khóc dở cười của những vị khách, tất cả bọn họ, đã cùng tạo nên thương hiệu cho quán ăn, và hơn hết, tạo nên mối quan hệ tốt đẹp với nhau, giữa lòng Sài Gòn tấp nập. Đo đo, ở quán Gò đi lên. Trong những câu chuyện của bác Ánh, luôn có những tình cảm đẹp đẽ nấy nở chân thành, giữa những con người gần gũi với nhau, và trong ttuyển này cũng vậy, dù tình cảm không đến một hồi kết tốt đẹp, nhưng nó cũng để lại nhiều ấn tượng sâu sắc..

  70. Khánh Chi

    Những tình huống cười ra nước mắt, những cảm xúc ngại ngùng của lần đầu biết rung động, những vị khách đặc biệt của quán,… Tất cả tạo nên 1 câu chuyện hài hước nhưng cũng không kém phần ý nghĩa.. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày diễn ra ở quán Đo Đo với những cô cậu làm việc cho quán nhưng rất gần gũi, thân thuộc: Cải, Cúc, Lâm, Kim,… Tôi là người Quảng Nam nên khi đọc những câu hội thoại của nhân vật trong truyện tôi như bắt gặp hình ảnh của quê hương, giọng nói, ẩm thực và cả con người của mình trong đó. Mỗi nhân vật có 1 số phận khác nhau, họ gặp nhau và cùng làm việc dưới quán Đo Đo. Đây là câu chuyện mang lại cho tôi cảm giác thú vị nhất trong những câu chuyện của chú Nguyễn Nhật Ánh mà tôi đã đọc.

  71. Nguyễn Ngọc Sơn

    Đây là một tác phầm hoàn toàn khác, chỉ có Quán Gò là quen thuộc. Và cũng tại đây, những cô cậu hồn nhiên trong sáng cùng làm việc với nhau, từ đó xảy ra những câu truyện rất hài hước. Trong tác phẩm sử dụng rất nhiều từ Quảng, làm mình cũng muốn học tiếng Quảng luôn. Kết thúc tuy không hoàn toàn vui, nhưng đó mới là chất của Nguyễn Nhật Ánh, cái chất của "hiệp sĩ tuỗi thơ".. Mình đánh giá đây là một trong những câu truyện thư giãn nhất của Nguyễn Nhật Ánh. Ngoài những tình huống vui vẻ gây cười, tác phẩm cũng rất có chiều sâu, đề cao các giá trị đạo đức, sức sống mối quan hệ giữa người với người. Mình tìm đến tác phẩm này vì nghe đồn là phần sau của Mắt Biếc (tác phẩm mình cho là hay nhất của bác Ánh), nhưng không phải vậy.

  72. Lương Nguyễn Đắc Thụy

    Sự ngờ nghệch đến hài hước của nhân vật nữ chính cũng như tình yêu mãnh liệt của nhân vật nam chính thật sự làm tôi vừa cười vừa ngưỡng mộ.Liệu cuộc sống bây giờ có còn những con người như vậy, những tình yêu như vậy.Hơn nữa, khi tái bản,bìa sách cũng đã được làm mới. Cuốn sách này xứng đáng với đồng tiền tôi bỏ ra.. Đọc tác phẩm này của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, tôi thật sự không thể nhịn được cười. Cách xây dựng hình tượng nhân vật và biểu lộ cảm xúc của tác giả quá độc đáo.

  73. Thái Thị Mến

    Nhưng Quán Gò đi lên vẫn là một câu chuyện hay, hay ở cái giản dị, mộc mạc, đời thường, hay ở tình quê đậm đà trong từng câu chữ.. Nguyễn Nhật Ánh cũng là người Quảng Nam nên ông rất rành cái văn hóa chất phác của người Quảng. Tuy chỉ là câu chuyện thường ngày trong cái quán Đo Đo, không dồi dào cảm xúc và cao trào như những câu chuyện khác. Quê tôi cũng ở Quảng Nam nên nghe đến địa danh Quán Gò là thấy thân quen rồi. Cuốn chuyện này cũng viết bằng cái lối chất phác, mộc mạc ấy, Cũng là người xứ Quảng nên tôi thích cuốn truyện vô cùng, những phương ngữ, lối nói, kiểu cách người Quảng trong truyện thật vô cùng gần gũi với tôi và với tác giả nữa, dù ông xa quê đã lâu.

  74. Nguyễn Lan Nam Trân

    Quán Gò đi lên được viết với chất văn đậm xứ Quảng với những tính cách của con người nơi ấy. Từ món ăn, cách nói năng, dùng từ cho đến yếu tố hài hước làm những con người dù đã từng sống hay chưa biết chút gì về Quảng Nam đều thấy say mê và thích thú.Truyện dài nhưng không "dai", nó cuốn hút người đọc ngay từ những trang viết đầu tiên cho đến những câu viết cuối cùng. Bên cạnh người Quảng đi ăn mì Quảng thì quán Gò đi lên thực sự là nơi ẩn chứa hồn quê của tác giả.

  75. Văn Tấn Phát

    Mỗi người đều có một hoàn cảnh khác nhau nhưng đều gặp nhau tại đây, tại Quán Gò đi lên này. Câu chuyện bắt đầu quán Đo Đo, xoay quanh các nhân vật như chị Lệ, chị Kim, thằng Cải, thằng Lâm, con Lan, nhỏ Cúc,... Xuyên suốt từ đầu truyện, những tình huống và lời thoại đầy sự hóm hỉnh đã mang đến không khí tươi vui cho quán.. Nhưng có lẻ nhân vật ấn tượng nhất là Cúc, với chất giản dị, trong sáng và giọng nói rặt của xứ Quảng, và Lâm - chàng sinh viên "hụt" với mối tình đơn phương. Ở đó, có sự hồn nhiên, tinh nghịch và có những chuyện tình đầy éo le.

  76. Nguyễn Thị Hồng Tính

    Đọc sách của NNA lúc nào cũng thích, cười quá trời.

  77. Thỏ Jandi

    Đã đọc sơ qa một lần thấy thích qá nên đặt về lun Hình ảnh màu sắc ngôn từ tất cả đều tuyệt.

  78. Quang Lê

    Cách viết của chú Ánh sao mà nhí nhảnh và hồn nhiên đến vậy. Truyện chú Ánh rất hay và có nhiều ý nghĩa, mọi người nên mua đọc để cười đã và thấm sâu ý nghĩa nhé. Cách chú đặt tên cho nhân vật như ông Tiger - vì ông chỉ uống Tiger mà không uống loại nào khác, và mỗi lần vui hay buồn lại tăng thêm 2 chai, ông Thịt luộc muối tiêu - ông hay ăn thịt luộc chấm muối tiêu và Bà Fanta - bà uống Fanta mà gọi thành Bánh đa. Quán Đo Đo mà mấy đứa phục vụ chả ai biết Đo Đo là gì và ở đâu, cuối cùng phải hỏi chồng của cô chủ và học thuộc, vậy mà không thuộc nổi phải đổi thành Quán Gò Đi Lên - giờ mình mới hiểu cái tên của sách haha, hay ví như quán bán món Quảng mà mấy đứa chả ai người Quảng, chỉ có đứa Quảng Đông vag đứa Quảng Tây làm khách xém chạy hết. Những chi tiết nhỏ thế thôi cũng đủ khiến cho người đọc phải bật cười vì sự hài hước và câu chuyện ẩn chứa đằng sau cái tên ấy. Cách viết củ chú hài hước qua từng chi tiết truyện. Đọc truyện còn thấy đâu đó bóng dáng mình, về tình yêu, tình bạn....

  79. Cindy

    Đây là một trong những tác phẩm mình yêu thích nhất của Nguyễn Nhật Ánh. đã tạo nên một cuốn sách thú vị, dí dỏm nhưng không kém phần ý nghĩa.. "Quán Gò đi lên" đưa ta đến một quán ăn mộc mạc giữa lòng Sài Gòn xô bồ, nhộn nhịp, nơi xảy ra những câu chuyện thú vị xoay quanh cuộc sống của các cô, cậu bé phục vụ quán với hoàn cảnh, tính cách khác nhau. Bên cạnh đó, những tình huống dở khóc dở cười hằng ngày, những tình cảm gắn bó đặc biệt và cả những vị khách đặt biệt lui tới quán,...

  80. Nguyễn Quang Huy

    Khá giống với tác phẩm Phòng trọ ba người, Quán gò đi lên mang yếu tố hài hước xuyên suốt câu chuyện. Một câu chuyện về quán ăn xứ Quảng, viết bởi một nhà văn xứ Quảng. Có thể nói, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã đưa vào rất nhiều tình yêu quê hương của mình vào đứa con tinh thần này.. Xuyên suốt truyện là cuộc sống của những con người trong quán với rất nhiều tình huống hài hước khiến người đọc không thể nhịn cười, cùng với đó là câu chuyện tình yêu cảm động. Nhưng chú Ánh đã rất khéo léo lồng ghép vào câu chuyện về số phận và tình yêu con người.Đọc truyện, ta còn biết thêm rất nhiều điều thú vị về xứ Quảng.

  81. Nhi Võ Nguyễn Thảo

    Tuyệt vời của tuyệt vời. không từ ngữ nào có thể diễn tả hết.

  82. Nguyễn Thảo Hoa

    Mỗi lần cái Cúc ra trước cửa nước bánh tráng, mình thật muốn xem bánh tráng nướng nó là thứ cao lương mỹ vị gì quá. Mỗi lần cái Lan bưng ra bát mì Quảng, mình thật sự muốn húp đc cái bát ý một lần cho cam quá! Chắc sẽ ngon lắm lắm đây. Mình đã nói rồi, mình là đứa phàm ăn tục uống mà! Thật là, thật là!!!. Tiger k, xem cuối cùng người Cải thương là đứa " chết cha" nào vậy, ( hihi) thì mình còn bị những cái tên của mấy món ăn đậm chất Quảng ấy mê hoặc. Thật là một đức phàm ăn tục uống quá đi mà! Cuối cùng thì cuốn sách này, lúc đắm chìm vào thế giới của các nhân vật trong quán Đo Đo, ngoài việc bận tâm xem cuối cùng Lâm có tỏ tình thành công với Cúc không, xem cuối cùng Kim có phải lòng Mr. Chắc chắn Quảng Nam sẽ là một trong những điểm đến trong hành trình ẩm thực của mình. Mình là người Bắc mà, chẳng bao giờ được ăn mấy món như trong quán Đo Đo cả, nên khi đọc truyện thực sự là có một sự tò mò không hề nhỏ. Quán gò đi lên là tác phẩm đầu tiên của bác Ánh mà mình đọc ....... có bối cảnh ngay giữa lòng Sài Gòn ( à, nếu không kể cú hit đình đám Kính Vạn Hoa :D) Truyện của bác Ánh luôn khiến mình cảm thấy rất dễ chịu, cuốn nào cũng vậy, cứ cầm lên rồi là không hề muốn đặt xuống. Truyện này mình thích tình yêu đối với vùng đất Quảng Nam mà bác Ánh đã gửi gắm vào.

  83. Phạm Thị Kim Hương

    Người Quảng nào cũng nên đọc 1 lần quyển sách này! Lôi cuốn, nhẹ nhàng, đời thường quá! Nghiện sách chú Ánh mất rồi!.

  84. Trần Thị Minh Huệ

    Mỗi đứa 1 cá tính, nhưng đã tạo nên 1 quán Đo Đo đầy màu sắc, thu hút từ những người khách ta đến khách Tây và thú hút người đọc với vô số lần phải cười lộn ruột mà vẫn kèm một chút man mác buồn. Đó là Kim, là Lệ, là Cải, Lan, Lâm, Cúc, Hường... Lại 1 lần nữa trong chuyện Nguyễn Nhật Ánh, một chuyện tình dang dở (hay thậm chí là chưa thực sự bắt đầu) được tái hiện.. Câu chuyện như viết về một gia đình mà ở đó cô Thanh như 1 người mẹ hiền, dịu dàng và nhẫn nại luôn sẵn sàng đón về những chàng trai, cô gái mà cô coi như con của mình.

  85. Hồng Vân

    nội dung truyện khá hay và lôi cuốn, truyện nói về cuộc sống mưu sinh, tình bạn, về tình yêu đôi lứa, tình yêu quê hương nói chung và tình yêu của những người con Quảng Nam xa xứ nói riêng, từ một câu chuyện về quán ăn nhỏ mà biết bao những bài học, những suy tư trong đó xen lẫn nét hài hước, dí dỏm cũng như đậm chất mộc mạc đây không chỉ là một quyển sách tạo cho người đọc cảm giác nhẹ nhàng, trầm lắng, đôi khi bật cười một cách thoải mái. đọc quyển này xong công nhận thấy thích thú vô cùng.

  86. Nguyễn Hương Giang

    Đặc biệt là rất thích mua sách trên stuarybooks.com vì sách đẹp, bọc cẩn thận. Đọc vèo vèo vèo xong trong 1 ngày nghỉ ở nhà, luôn là lối viết văn tự nhiên và vui vui của tác giả khiến người đọc cảm thấy thoải mái.

  87. Trần Ngọc Anh

    Có điều mình lỡ tay tháo mất rồi???. Nội dung của cuốn truyện hay khỏi phải nói rồi. Sách đẹp bọc bookcare chắc chắn.

  88. Linh pham

    Sách bọc chắc chắn hàng mua cùng gói cẩn thận. Mua stuarybooks.com rất nhiều lần chưa lần nào thấy k ưng ý. Cực kỳ hài lòng với stuarybooks.com. stuarybooks.com 10 điểm.

  89. Đinh Lan Tuyết

    Mình không thích những câu chuyện về tuổi thơ nhưng có tình yêu của Bác Ánh, không phải vì nó không hay mà ngược lại vì nó quá sâu sắc và quá buồn. Mình thỳ sợ những tình yêu có kết thúc buồn, mình bị ám ảnh rất lâu. Mình thích những câu chuyện với lối viết như vậy, nhẹ nhàng và vui vẻ. Nên những câu chuyện như Quán gò đi lên hay Hoa co xanh mình rất thích. Là truyện mình thích thứ 2 sau Hoa vàng cỏ xanh. Thấy được tuổi thơ hay chính bản thân mình hiện tại trong đó.

  90. Trần Hồng Lệ

    Truyện của Nguyễn Nhật Ánh, không có truyện nào trùng lặp với truyện nào, càng không thể so sánh truyện nào hay hơn truyện nào. "Quán gò đi lên", nó mộc mạc, đơn sơ ngay cả những từ ngữ trong đấy! Chỉ cần đọc vài trang đầu đã cảm thấy thu hút, thật đấy ! Tôi đọc truyện này không thể không cười được :) Đo Đo là ở đâu? Là ở quán Gò đi lên ! Vậy Quán Gò ở đâu? Là ở Đo Đo đi xuống :) đọc đến đây thôi là không nhịn được cười rồi. Yêu cái chất bình dị của những con người này !.

  91. Pham Yen

    Và những câu chuyện xảy ra xung quanh cái tên quán, các món ăn trong quán và cả...lịch sử của nó nữa. Hi hi... Câu chuyện nhẹ nhàng, ngọt ngào bên quán ăn quen thuộc mang tên Đo Đo... Cảm nhận của mình sau khi đọc câu chuyện đó là...đói bụng, muốn đi ăn ngay cái tô mì quảng với cái bánh tráng mà con Cúc nó nướng kia. Nhưng nó không khô khan hay...bay mùi nước mắm, khói củi mà còn đượm tình cảm yêu thương, quý mến của những thành viên trong quán : cô Thanh, con Kim, con Lan, con Lệ, con Cúc, thằng Lâm, thằng Cải,....

  92. Nguyễn Thảo Hiền

    Giao hàng nhanh hơn so với dự kiến cảm ơn stuarybooks.com nhiều.

  93. Thái Trang

    Bên cạnh đó, bộ truyện ngắn được tái bản lần này rất chất lượng, giấy xốp giày hơn, bìa gập chống quăn mép, bìa truyện cũng được vẽ lai toàn bộ tạo sự mới mẻ.. Chắc hẳn các bạn độc giả trung thành của chú cũng dễ dàng nhận ra điều này. Chú Ánh rất khéo léo trong việc lồng ghép những hình ảnh hài hước, câu chữ hóm hỉnh trong câu chuyện của nào là ông Tiger rồi bà Fanta. "Quán gò đi lên" là câu chuyện nhẹ nhàng, với tuýp nhân vật quen thuộc, anh chàng thư sinh Lâm rồi cô chị cô em Cúc, Cải, cô Thanh. Những câu chuyện của chú Ánh lúc nào cũng xuất hiện thấp thoáng bóng dáng của ngôi làng Đo Đo quen thuộc. Những người dân lao động bình dị đến từ nhiều miền khác nhau cùng tụ họp ở Sài Gòn hoa lệ để mưu sinh.

  94. hong song

    Các nhân vật chính cùng với những người khách thú vị như ông Tiger, bà Fanta, ông Thịt Luộc Muối Tiêu....đã tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, bên cạnh đó là những chuyện tình yêu ngây thơ trong sáng, những tiếc nuối, cay đắng cho những quyết định đối với cuộc đời mình của các nhân vật chính.. Bà chủ đặt tên quán là Đo Đo nhưng lại không biết Đo Đo ở đâu, cứ bị khách vặn vẹo mãi, cuối cùng nghe theo lời chồng là một người Quảng, mỗi khi khách hỏi Đo Đo ở đâu thì trả lời là Quán Gò đi lên. Chỉ đọc tên truyện mà không đọc nội dung thì sẽ khó hiểu được Quán Gò đi lên nghĩa là gì. Trong quán Đo Đo là Kim, Lệ, Lan, Cúc, Hường, Lâm, Cải, mỗi người một tính cách, mỗi người một hoàn cảnh, nhưng họ hòa hợp với nhau trong cái quán nhỏ nhỏ, xinh xinh.

  95. Hiền

    cùng với một vài vị khách đặc biệt mà tạo ra những mẫu chuyện vô cùng hài hước, ở trong đấy biết đâu có ai vô tình tìm thấy một vài khờ dại của mình thòi non trẻ,.... Quán Gò đi lên là một tác phẩm khá hay khi đưa ta đến một quán ăn xứ Quảng nhỏ giữa lòng Sài Gòn nhộn nhịp và đầy bụi. Nơi đó ta thấy được hoàn cảnh của từng nhân viên một trong quán và cả bà chủ. Nơi đấy ta thấy sự ngây ngô hồn nhiên của Cúc, tình yêu thật thà của Lâm, sự tiếu lâm của cải,... Nguyễn Nhật Ánh mô đem lại cho từng nhân vật từng tính cách, hoàn cảnh cũng như cách ăn nói đặc biệt và liên kết họ lại với nhau bằng các mối quan hệ chị em cũng như bạn bè cũng như tình cảm trai gái.

  96. Trần Quốc

    Chú NNA luôn giáo dục các bạn trẻ qua tác phẩm. Giáo dục mà không biết bị giáo dục.. Vẫn văn phong gần gũi, dễ thương của chú NNA. Đọc 1 lèo buổi sáng là hết. Chỉ có những khách khứa đủ loại. Như làng Đo Đo trong truyện Mắt Biếc, nhưng không có cây Dủ dẻ, không có sông suối, không đồi sim. Đôi lúc cười tủm tỉm khi Lâm và Cải đối thoại, lại buồn so so khi Lâm quay lại mà Cúc đã đi. và tình yêu trong sáng, tâm hồn ngây thơ của các bạn trẻ. Bối cảnh ở 1 quán ăn Đo Đo ở SG.

  97. Phan Thị Như Ánh

    Mình được stuarybooks.com tặng cuốn truyện này trong đợt tặng quà vừa rồi. Truyện phải nói là cực kỳ hay với những tình tiết hài hước của nhóm "nhân viên" trong quán Đo Đo. Đặc biệt là Lâm, anh chàng thầm yêu Cúc - cô gái ở vùng quê Quảng Nam. Nhưng thực sự mình rất bất ngờ về nội dung. Cách suy nghĩ và hành động của các nhân vật rất đáng yêu. Đọc mà muốn cười lộn ruột luôn. Mình nghĩ nghĩ nếu là quà tặng thì cũng không mong đợi gì nhiều. Dù Lâm là sinh viên nhưng cách yêu của anh chàng chẳng khác nào một đứa trẻ nhỏ. Mình cười nhiều nhất ở đoạn lốp xe đạp thành láp xe độp, vui không tả nổi. Truyện còn có các nhân vật góp phần làm cho câu chuyện này sinh động hơn như ông Tiger, bà Fanta.

  98. Thu Phương Đỗ

    Nhưng cái kết đâu có nói gì nhiều hơn, rằng ông Tiger và Cúc sẽ không bao giờ trở lại, có đâu nói gì hơn hay chắc chắn Kim và Lâm sẽ lấy vợ lấy chồng trước khi được hội ngộ tình xưa. Những con người năm xưa không hẹn mà cùng gặp lại, cùng ngồi với nhau bên chiếc bàn của Đo Đo restaurant nổi tiếng, nhớ về thời ngày xưa xa xôi đầy kí ức, để rồi bây giờ gặp lại ai cũng xúc động bồi hồi.. Những bóng mây lướt nhẹ qua bầu trời cũng như những tình cảm xúc cảm tuổi mới lớn, mà đan xen với tình yêu học trò đấy, có cả tình yêu thương giữa người với người, trong cái quán Đo Đo nho nhỏ, một tình thương yêu không vụ lợi, sống chân thật, giản dị bên nhau. Rồi một ngày trời đẹp như khi tôi đang đọc cuốn sách này, Kim-Tiger từ MỸ trở về, Lâm-Cúc từ Quảng Nam vào lại Sài gòn, tố Đo Đo, họ đâu còn nhận ra quán nhỏ bình dân như xưa, mà đã là một nhà hàng to lớn với những hình ảnh đậm đầy xứ Quảng, và toàn bộ nhân viên thì đều nói cái giọng đầu "Nước mắn Nam Ô nguyên chất" luôn. Reply 1999, khi mà Bác Ánh viết cuốn truyện này, con người ta đơn giản với cái tình yêu được ví với cái bánh tráng Sài Gòn xưa, một tình yêu giản đơn của tuổi xuân 18 19, tình yêu nhẹ nhàng, chỉ là nụ cười ánh mắt, mà có thể là động lực để một người thời đó bước vào con đường sinh viên. Rồi đến câu chuyện đổi đời mong muốn xuất cảnh của "công dân quốc tế", một con người vất vả từ trong trứng nước, chỉ mong kiếm một tấm chồng Việt Kiều hay ngoại quốc để sau này đỡ khổ, cứ chăm chăm vào cái mục tiêu mờ ảo ấy mà bỏ qua mất tấm chân tình, bỏ lỡ cái duyên đã được an bài bởi số phận. Còn có cả tình cảm của đứa con hiếu thảo với ba mẹ ở quê nhà, đâu quản gì khổ sở nơi thôn quê, đâu quản gì cái sướng hơn nơi đô thị mà quên đi ba mẹ vất vả ở Quảng Nam nắng cháy da thịt. Ví dụ à =}} như là: Chàng sinh viên "not a ligher" năm nào nay đã tốt nghiệp đại học, lòng vẫn cháy bỏng mối tình xưa với cô Cúc thật thà mà khăn gói ra Quảng Nam để làm ông chủ quán mỳ Quảng, cùng bà chủ chăm sóc ba mẹ già, cùng vợ chăm lo các con nhỏ. Ông Tiger tới quán Đo Đo vào một thu đầy gió, vẫn từ hai giờ đến tám giờ tối, để cầu hôn cô Kim với câu nói "cho anh thiếu hai mươi đồng mai anh trả" năm nào đấy, rồi như kịch bản Disney, họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau. Vì vậy, Bác Ánh để độc giả tự tạo cái kết mà họ muốn. Cái quán Đo Đo mở đầu bởi Quán Gò đi lên thì kết lại cùng từ Quán Gò đi lên, làm người ta lại tưởng như đang tua lại từ đầu câu chuyện, cho người ta nhớ lại hết thảy những tình tiết đã qua. Một kết có hậu tùy suy nghĩ mỗi người. Ngoài ra, còn ship thêm cặp đôi Lan và Cải, hai con người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, họ tiếp tục ở lại quán Đo Đo giúp cô Thanh, lâu dần làm chủ và phát triển quán Đo Đo hơn khi vợ chồng cô Thanh đã "nghỉ hưu" cả.

  99. Phạm Nguyệt Lan Anh

    Trong câu chuyên Quán gò đi lên cho tôi thấy được nét hồn nhiên của các bạn trẻ Lâm, Cải, Cúc, Kim, Lan,... và tôi đặc biệt ấn tượng với nhân vật Kim, muốn có một người chồng là Việt kiều thế mà khi người đó xuất hiện cô lại vô tình mà từ chối. Tuy vậy, nhưng sau cùng kết thúc cũng tốt đẹp cho tất cả nhân vật trong câu chuyện, ít nhất cũng là những kỉ niệm đã cùng sống bên nhau như người một nhà.. Tôi luôn bị thu hút bởi những câu văn trong sáng và hồn nhiên của bác Nguyễn Nhật Ánh.

  100. Ho Nhan

    Nghe vợ giới thiệu quyển này và mua cho đọc. Mình và vợ là người Quảng Nam. Mà giờ mình vẫn chưa biết làng Đo Đo là ở đâu. Nếu có dịp về quê mình sẽ đi tìm hiểu Rất hài lòng dịch vụ và giá của stuarybooks.com. Rất hay và dí dỏm, đặc biết là lối chơi chữ của tác giả.

  101. Bùi Bích Liên

    Bác đã kể thật nhẹ nhàng cho bạn đọc về một câu chuyện xoay quanh cuộc sống của những cô bé, cậu bé ở trong một cái quán nhỏ tên là Đo Đo. và còn những câu chuyện xung quanh của ông Tiger .... Cũng vẫn là văn phong đó của bác Ánh, không hề thay đổi. Tuy chỉ là câu chuyện trong một quán ăn mà như dựng lên cả cái Sài Gòn thời ấy, cùng những suy tư, trải nghiệm về cuộc sống của chính tác giả.. Khi đọc xong cuốn này, câu đầu tiên mình phải thốt lên là "Hay quá!". Mỗi người đều có một mảnh đời, một số phận: một cô bé Cúc quê Quảng xứ đen nhẻm, con một gia đình thuần nông nghèo khó, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, một cậu thanh niên Lâm vừa mới bước vào đời đã vấp một cú, và trái tim đang thổn thức những tâm tình tuổi mới lớn, một Cải già trước tuổi, yêu thương mẹ, trầm trầm, chịu thương chịu khó .....

  102. Trần Thuỵ Khánh Linh

    Truyện viết ngắn, hóm hỉnh với những câu đối thoại chân thật , mộc mạc không khỏi làm người đọc bật cười bởi những câu trả lời dí dỏm của các nhân vật, xoay quanh một quán ăn bán món Quảng và những chuyện dở khóc dở cười xảy ra hàng ngày..

  103. Black Rubi

    Bác thấy cả cái chông chênh của cuộc đời trong từng mảnh đời tưởng chừng không có gì đặc biệt ấy...Không sáo rỗng , ướt đẵm nước mắt bi kịch gì cả. Bác viết nên tâm tư của những con người trẻ mới say trong rung động đầu đời. Nên đọc và cảm nhận. Black Rubi đến từ Quế Sơn (Ngày gửi 19/03/2015) Thấm Đây là cuốn sách đầu tiên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mà tôi đọc. Bác viết cái nhìn của người con gái đã rong ruổi khắp nơi và giờ đang chờ một bến bờ hạnh phúc. Bác Nguyễn Nhật Ánh viết hay quá. Chỉ đơn giản là nhẹ nhàng và sâu lắng, đôi lúc dí dỏm đến không ngờ. Mua nó chỉ vì cái tên Quán Gò quá đỗi thân thương nhưng rồi tôi không biết từ bao giờ đã yêu từng câu chữ từng lời văn trong cuốn sách.

  104. Binh Minh Nguyen

    Bìa truyện khá đẹp, nội dung phong phú, cái kết hơi buồn một chút !.

  105. Trần Ngọc

    :). Sau những bộn bề cuộc sống, đọc một quyển sách với lối viết đơn giản mà đầy tình cảm là cách thư giãn tuyệt vời.

  106. võ văn thanh

    Sách đẹp, chất lượng tốt, bọc cẩn thận, quán gò đi lên là tác phẩm khá hay của Nguyễn Nhật Ánh.

  107. ngô duy vương

    Thương Nguyệt đã xây dựng hình ảnh các nhân vật rất sinh động, đặc biệt là nhân vật nam chính - Cao Thư Dạ - một hình tượng điển hình của thể loại kiếm hiệp, vừa anh hùng lại vừa quyết đoán, mạnh mẽ, với đầy đủ khí chất của một đấng nam nhi. Truyện có nhiều tranh vẽ rất đẹp.. Không kém cạnh, các nhân vật như Mặc Hương và Liên Thành mỗi người đều có một nét đẹp riêng, mạnh mẽ và vững chãi. Cốt truyện lôi cuốn, không dừng lại ở kiếm hiệp mà còn lồng ghép tình cảm qua mối tình của Thư Dạ và Mạn Hoa.

  108. Gia Man

    Phải nói là tôi đã quyết định nhanh chóng mua hẳn vài cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh, bởi tôi từng nghe ai đó bình luận rằng khi không biết nên đọc gì hay ho một chút thì cứ gom vài cuốn của bác Ánh (điều này thì quá đúng rồi). Nội dung hay khỏi phải bàn. Đợt tôi mua cuốn này là thời kì giảm giá thường xuyên của stuarybooks.com ( lúc tôi mua được giảm hẳn 50%). Chỉ với chất liệu bình dân là những câu chuyện xảy ra xung quanh trong cuộc sống mà qua ngòi bút tác giả nó trở nên gần gũi dí dỏm và vô cùng sống động..

  109. Tuyết Lâm

    Trong câu chuyện Quán Gò Đi Lên tràn ngập những nỗi nhớ, nhớ món ăn, nhớ giọng nói, nhớ thói quen, nhớ kỉ niệm, vẫn nghe trong đó những tiếng cười rất vui, hài hước, dí dỏm. Truyện được viết rất thật, bối cảnh cũng rất thật với những câu đùa và tình huống cười ra nước mắt, nhưng không đơn thuần chỉ là kể lại 1 câu chuyện, mà còn lồng ghép vào đó những thông điệp sâu sắc của chính tác giả muốn gửi gắm đến người đọc như tình yêu quê hương, cội nguồn, cố hương của những người con xứ Quảng..

  110. Ho Nhan

    Nếu có dịp về quê mình sẽ đi tìm hiểu Rất hài lòng dịch vụ và giá của stuarybooks.com. Rất hay và dí dỏm, đặc biết là lối chơi chữ của tác giả. Mà giờ mình vẫn chưa biết làng Đo Đo là ở đâu. Mình và vợ là người Quảng Nam. Nghe vợ giới thiệu quyển này và mua cho đọc.

  111. Hoàng Bảo Ngân Nguyễn

    Những tập Kính Vạn Hoa, Nữ sinh, Buổi chiều Windows, Thiên thần nhỏ của tôi... Tuổi thơ tôi gắn liền với những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Đây không phải là tác phẩm xuất sắc nhất nhưng cũng là một trong những tác phẩm yêu thích của tôi. đã luôn làm dấy lên trong tôi về một khu vườn trong trẻo của bác Ánh nơi những nhân vật này sống thật, tồn tại thật. Và Quán gò đi lên cũng không phải là một ngoại lệ. Và phong cách của bác Ánh thì không thể nhầm lẫn được: nhẹ nhàng, dí dỏm, tinh nghịch, có chút màu hồng của tình yêu đầu đời, nhưng tất cả đều rất thoảng qua, rất nhẹ nhạng, trong cái chừng mực nhất định, đủ để làm người ta thương, người ta nhớ mỗi khi trang sách cuối cùng được khép lại....

  112. Tôi Bình Yên

    Tình yêu, tình bạn, tinh anh em, tình cảm chủ-nhân viên hay ngay cả tình cảm giữa khách và mọi người trong quán ăn đều chân thành và trong sáng, vì thế nên vô cùng dễ thương. Mình thích "thằng Cải" nhất trong truyện này. Có lẽ vì tiếc, nên người ta sẽ nhớ đến nhiều hơn chăng?. Màu sắc chủ đạo của Quán gò đi lên chắc là vui vẻ và tươi sáng, nó khiến người đọc hào hứng và thư giãn, tuy nhiên lại không thể tránh khỏi một cái kết buồn - như đa số truyện của bác Nguyễn Nhật Ánh. Truyện có rất nhiều tình tiết hài hước, bản thân mình đã đọc lần thứ 2 3 rồi mà vẫn phải bật cười.

  113. Huy Truong

    Đây là cuốn sách hay nhất mà mình từng đọc của Nguyễn Nhật Ánh , nó rất hài hước . Từ lúc nhìn cái bìa thì mk đã rất ấn tượng với nó..

  114. Hong Van

    Cuốn sách nhất định sẽ khiến bạn thêm tin rằng tình yêu địch thực sẽ vượt qua mọi sự khác biệt, cho bạn thêm tình yêu vào cuộc đời này...!:). Môtip truyện không quá mới mẻ với người đọc: hai nhân vật chính có sự khác biệt về thân phận, lúc đầu ghét nhau nhưng sau đấy lại yêu nhau và có happy ending, nhưng vẫn khiến cho người đọc thấy thích vì thực sự câu chuyện quá ngọt ngào và lãng mạn. Truyện không có những tình huống gay cấn khiến người đọc phải hồi hộp nhưng vẫn khiến chúng ta khó mà rời mắt khỏi từng câu chữ. Tôi thích lối hành văn của Mary Balogh: nhẹ nhàng, sâu sắc và lắng đọng trong tâm trí người đọc. Từng câu từng chữ được tác giả trau chuốt kĩ lưỡng, rất với văn phong của một câu chuyện trong thế kỉ 19.

  115. Trinh Huynh

    Truyện nhẹ nhàng, tinh tế xoay quanh các nhân vât trẻ và cũng 1 phần nào nói lên giá trị con người, đặc trưng vùng miền. Sách ý nghĩa, hay. stuarybooks.com làm việc rất tốt!.

  116. Nguyễn Công Thanh Nhã

    Đóng gói cẩn thận và giao hàng nhanh!.

  117. Huỳnh Thanh

    Câu chuyện kết thúc mở, những tiếng cười, bộn bề vẫn còn bỏ dở nhưng lại mang cho người đọc sự hi vọng, tươi sáng vào tương lai mỗi nhân vật.. Nguyễn Nhật Ánh vừa đem tiếng cười dí dỏm, vui tươi cho người đọc. Chủ yếu xoay quanh cuộc sống của những nhân vật làm trong quán Đo Đo. Quán Gò đi lên là một tác phẩm vô cùng mộc mạc, chân chất. Đồng thời cũng cho ta phải bùi ngùi khi hoàn cảnh gia đình mỗi nhân vật bộc lộ. Những tâm tư, tình cảm, diễm biến nội tâm, hành động của các nhân vật gần gũi và chân thật. Mở đầu bằng những tình huống vui, dí dỏm làm bộc lộ lên những tính cách vô cùng hồn nhiên và chân thật.

  118. Nguyễn Trung Hiếu

    Cho dù bầu không khí trong truyện đã hơi xưa cũ so với thời đại bây giờ, nhưng đó cũng chính là điểm khiến truyện càng thêm thu hút. "Quán Gò đi lên" đặc sệt màu sắc xứ Quảng - không phải là kiểu tô vẽ thêm cho có, mà là những gam màu rõ ràng, cụ thể, cực kỳ thu hút. Bên cạnh những tiếng cười, còn có những chuyện tình, một nửa ngọt ngào, một nửa chua xót - chính những vị chua, vị ngọt này càng khiến truyện thêm gần gũi. Tuy rằng mình vẫn muốn mọi nhân vật trong truyện đều có kết cục có hậu, nhưng dù sao cuộc sống cũng đâu phải toàn chuyện như ý!. Câu đầu tiên phải nói là truyện này buồn cười hết chỗ nói, cho dù muốn đọc trong im lặng cũng khó.

  119. Hàn Phượng

    Cuốn sách là câu truyện kể về những người trẻ-không-phải-là người-Quảng cùng làm việc trong một quán mì Quảng: Quán Đo Đo. Cuốn sách này cũng có lối viết như thế. Kết tuy là loại kết mở nhưng có lẽ sẽ là kết tươi sáng, hạnh phúc chứ không man mác buồn và nuối tiếc như một số cuốn khác của bác Ánh. Sau khi gấp cuốn sách lại, việc đầu tiên mà mình muốn làm chính là tìm một quán mì Quảng để thưởng thức :). Văn phong bác Nguyễn Nhật Ánh thiên về sự nhẹ nhàng, giản dị, dí dỏm và có chút lãng mạn tuổi mới lớn.

  120. Lang que huong

    Truyện rất hay và chất lượng tốt. Nói chung là mình cực kì hài lòng^~^.

  121. ngô duy vương

    Những tâm tư, tình cảm, diễn biến nội tâm, hành động của các nhân vật gần gũi và chân thật. Câu chuyện kết thúc mở, những tiếng cười, bộn bề vẫn còn bỏ dở nhưng lại mang cho người đọc sự hi vọng, tươi sáng vào tương lai mỗi nhân vật.. Xuyên suốt truyện là cuộc sống của những con người trong quán với rất nhiều tình huống hài hước khiến người đọc không thể nhịn cười, cùng với đó là câu chuyện tình yêu cảm động. Quán Gò Đi Lên là một trong những truyện ngắn mình thích nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.

  122. Võ Kiều Duyên

    Cảm nhận của mình về câu chuyện này là nhẹ nhàng và vui tươi. Đọc truyện mình có cảm tình với các nhân vật đặc biệt là cô bé cúc với chất giọng quảng nam k thể lẫn vào đâu đc. Do sự phát âm cũng như cách nói chuyện mà giữa quán ăn đã xảy ra những tình huống cực kì hài hước và thú vị. Từng tình tiết trong câu chuyện cũng hài huớc và đáng yêu vô cùng. Chính những điều này đã tô đậm thêm cho phong cách viết truyện vui tươi dí dỏm của nguyễn nhật ánh.

  123. Lương Ngọc Tú

    Quán gò đi lên viết về những nhân vật hết sức bình di, họ là những con người bình dị thôi, gia cảnh không giàu có cũng không phải được học hành đàng hoàng đến nơi đến chốn nhưng trong sâu thẳm tâm hồn của mỗi người đều là một viên ngọc sáng. Những lời thoại vui tươi hóm hỉnh, nhưng mộc mạc khiến cho người ta cảm thấy ấm lòng. Câu chuyện tuy vui mà lại buồn vì cuộc tình của những nhân vật trong câu chuyện bị dở dang nhưng kết thúc đó lại thực tế lắm.. Cuộc tình ngắn ngủi và ngộ nhận của Lâm được nuôi dưỡng cũng rất đơn giản và mộc mạc.

  124. Phan Trần Như Yến

    Những sự việc diễn ra trong một quán ăn, giữa những cô cậu nhân viên được bác Ánh vẽ nên hoàn hảo. Là con người xứ Quảng, mặc dù quá quen thuộc với giọng nói, với đặc sản, với địa danh,...ở đó nhưng khi đọc truyện Quán gò đi lên của bác Ánh, cảm xúc vẫn vô cùng mới mẻ. Từ cái cách mà thằng Lâm thương con Cúc đến những lượt khách đặc biệt đến quán rồi những tình huống dở khóc dở cười của con Kim đòi lấy chồng Việt kiều. Một câu chuyện đầy tiếng cười và giàu cảm xúc, mình nghĩ sẽ là một lựa chọn đúng đắn.. Mọi thứ đều diễn ra một cách bình thường nhưng lại chân chất đến lạ thường. Tất cả mọi thứ truyện đem đến là tiếng cười, sự gần gũi và hơn hết là phong cách đậm chất Quảng Nam.

  125. Huỳnh Như

    Cũng giống như trong những truyện khác của chú NNA, mình cảm thấy tình cảm của các nhân vật như Cải, Lâm, Cúc, Lan, Kim, Tiger rất chân thành, thuần khiết. Nó thực sự rất hài hước, thú vị và gần gũi. Tất cả các nhân vật trong truyện đều có những hoàn cảnh, cá tính rất riêng biệt. Thành thật mà nói thì mình không đặc biệt yêu thích bất cứ ai trong quán Đo Đo, nhưng cứ mỗi lúc tất cả các thành viên quán tập hợp thì lại làm mình bật cười thoải mái. Dù kết thúc làm mình hơi buồn một tẹo nhưng không làm bớt thích truyện đi một chút nào.. Đã đọc nhiều tác phẩm của chú Nguyễn Nhật Ánh, cuốn nào cũng thích, nhưng cho đến thời điểm này thì mình thích "Quán gò đi lên" nhất.

Leave a comment